Nguyên Tử Vĩnh Cửu Đối Lập Với Sự Hữu Hạn Của Sự Sống Có Tổ Chức
Chỉnh sửa bởi: Vera Mo
Khi suy ngẫm về khái niệm bất tử, sự chú ý thường hướng đến các vì sao xa xôi hoặc cấu trúc bên trong cơ thể. Tuy nhiên, một sự thật khoa học cho thấy gần như toàn bộ các nguyên tử cấu thành cơ thể con người đều có nguồn gốc từ 13,8 tỷ năm trước và có khả năng tồn tại lâu hơn sự tồn vong của nhân loại. Vũ trụ tạo ra các hạt cấu thành gần như không thể bị hủy diệt thông qua các quá trình vật lý phức tạp, tuân thủ định luật bảo toàn vật chất, theo đó vật chất không tự nhiên sinh ra hay mất đi. Các nguyên tử Hydro trong máu của một cá nhân sẽ vẫn là Hydro rất lâu sau khi Trái Đất không còn.
Sự đa dạng của các nguyên tố trong vũ trụ được thiết lập thông qua phản ứng tổng hợp hạt nhân, bắt đầu từ các nguyên tố cơ bản như Hydro và Helium được hình thành chỉ vài phút sau Vụ Nổ Lớn, khi vũ trụ bắt đầu nguội đi. Bí ẩn cốt lõi nằm ở việc tại sao sự sống, dù được cấu tạo từ những nguyên tử bền bỉ này, lại mang tính hữu hạn. Khoa học hiện đại chỉ ra rằng sự sống không phải là bản thân vật chất, mà là sự tổ chức tinh vi của vật chất đó.
Các sinh vật sống duy trì hoạt động nhờ vào sự sắp xếp phi thường của các nguyên tử, bao gồm các phân tử có khả năng tự sao chép, hệ thống sửa chữa phức tạp và quá trình trao đổi chất tích cực. Cấu trúc này đòi hỏi một nguồn năng lượng liên tục để chống lại xu hướng tự nhiên của vũ trụ hướng tới sự mất trật tự, hay còn gọi là entropy. Nhà vật lý Erwin Schrödinger từng nhận định rằng sự sống tồn tại dựa trên "entropy âm", một nỗ lực không ngừng để duy trì trật tự cục bộ. Nhà vật lý thiên văn Betül Kaçar, giáo sư được NASA hỗ trợ tại Đại học Wisconsin-Madison, mô tả quan điểm này khi tuyên bố rằng "sự sống là hóa học có trí nhớ".
Khi dòng năng lượng cung cấp cho hệ thống này bị gián đoạn, cấu trúc tổ chức sẽ bắt đầu suy thoái; cấu hình, chứ không phải vật liệu cấu thành, mới là thứ chịu sự phân rã. Ngay cả những sinh vật được coi là gần như "bất tử" về mặt sinh học, như thông Bristlecone có tuổi thọ hơn 5.000 năm, hay sứa biển, vẫn có thể bị hủy hoại bởi các yếu tố ngoại vi như thiên tai hoặc bị ăn thịt. Khi một sinh vật qua đời, không có nguyên tử nào bị tiêu hủy; chúng chỉ được tái phân bổ để tạo ra các cấu trúc mới, chẳng hạn như trong quá trình phân hủy bởi nấm hoặc lắng đọng thành đá trầm tích.
Điều thực sự biến mất là hình thái có tổ chức cụ thể mà chúng ta nhận diện là "cái tôi", ngụ ý rằng sự hữu hạn áp dụng cho bản sắc cá nhân, chứ không phải cho vật chất cấu thành. Trong khi đó, các nhà nghiên cứu như Aubrey de Grey theo đuổi các liệu pháp y sinh học trẻ hóa nhằm đảo ngược quá trình lão hóa với hy vọng đạt được sự bất tử sinh học, mặc dù điều này không loại trừ cái chết do chấn thương vật lý. Nghịch lý cuối cùng là chúng ta, những thực thể được tạo nên từ vật chất cổ xưa này, lại là những người chiêm nghiệm về sự kết thúc của chính mình. Những nguyên tử cổ đại này, qua một chuỗi các sự kiện xác suất cực kỳ thấp, đã hình thành nên một thực thể có khả năng tự phản ánh về sự tồn tại của chính nó, đại diện cho một hiện tượng vũ trụ hiếm hoi: những nguyên tử từ Vụ Nổ Lớn đã phát triển khả năng đặt câu hỏi về lý do tại sao vạn vật phải chết.
5 Lượt xem
Nguồn
Gizmodo en Español
Anexo:Isótopos de hidrógeno - Wikipedia, la enciclopedia libre
Hidrógeno - quimica.es
Entropía | Emisión 26. Materialización de los Derechos Sociales - YouTube
From Atoms to Consciousness: What is Life? - YouTube
Đọc thêm tin tức về chủ đề này:
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.
