Sự kết hợp giữa Hubble và Euclid: Khám phá mới về Tinh vân Mắt Mèo (NGC 6543)

Chỉnh sửa bởi: Uliana S.

Our ESA/Hubble Picture of the Month features one cosmic eye 👁️ spied by two observatories! The Cat’s Eye Nebula (NGC 6543) is one of the most visually intricate remnants of a dying star. In 1995, Hubble revealed structures in it that helped us understand how planetary nebulae

Two images of a planetary nebula in space. The image to the left, labelled “Euclid & Hubble”, shows the whole nebula and its surroundings. A star in the very centre is surrounded by white bubbles and loops of gas, all shining with a powerful blue light. Farther away a broken ring of red and blue gas clouds surrounds the nebula. The background shows many stars and distant galaxies. A white box indicates the centre of the nebula and this region is the image to the right, labelled “Hubble”. It shows the multi-layered bubbles, pointed jets and circular shells of gas that make up the nebula, as well as the central star, in greater detail.
376
Reply

Туманность Кошачий Глаз (NGC 6543) — один из самых сложных с визуальной точки зрения остатков умирающей звезды. На снимке, сделанном ЕКА и «Хаббл», запечатлен один объект двумя обсерваториями.

Hai kính thiên văn không gian danh tiếng là Hubble (thuộc NASA/ESA) và Euclid (thuộc ESA) đã hợp tác chặt chẽ để tạo ra một hình ảnh mới đầy ngoạn mục về tinh vân hành tinh NGC 6543, thường được gọi với cái tên Tinh vân Mắt Mèo. Thành quả của sự phối hợp này đã được công bố là "Hình ảnh của tháng" bởi ESA/Hubble vào tháng 3 năm 2026. Sự kiện này không chỉ là một cột mốc thẩm mỹ mà còn minh chứng cho sức mạnh cộng hưởng giữa các thiết bị khoa học được thiết kế cho những mục đích quan sát riêng biệt, mang lại cái nhìn sâu sắc hơn về các hiện tượng vũ trụ phức tạp.

Nằm trong chòm sao Thiên Long (Draco), tinh vân này sở hữu một cấu trúc phân lớp cực kỳ tinh vi, vốn đã là tâm điểm nghiên cứu của giới thiên văn học trong nhiều thập kỷ. Nhờ dữ liệu từ sứ mệnh Gaia của ESA, khoảng cách của NGC 6543 đã được xác định lại một cách chính xác hơn, nằm trong khoảng từ 4.300 đến 4.400 năm ánh sáng so với Trái Đất. Con số này thay thế cho các ước tính cũ dựa trên sự giãn nở góc vốn cho rằng tinh vân này chỉ cách chúng ta khoảng 3.300 năm ánh sáng, cho thấy tầm quan trọng của các công nghệ đo lường hiện đại trong việc hiệu chỉnh kiến thức vũ trụ.

Về bản chất, các tinh vân hành tinh là những lớp vỏ khí đang giãn nở dữ dội, được các ngôi sao giải phóng trong những giai đoạn cuối cùng của quá trình tiến hóa sao. Điều thú vị là hiện tượng tinh vân hành tinh lần đầu tiên được xác định chính xác thông qua trường hợp của Tinh vân Mắt Mèo vào năm 1864. Tại thời điểm đó, các phân tích quang phổ đã phát hiện ra bức xạ đặc trưng của các phân tử khí đơn lẻ, một khám phá mang tính đột phá mở đường cho việc hiểu rõ hơn về thành phần hóa học của các thiên thể xa xôi.

Kính thiên văn Hubble, sử dụng Camera Tiên tiến cho Khảo sát (ACS) cùng với công cụ Camera Độ phân giải Cao (HRC), đã chụp lại phần lõi khí đang giãn nở với độ chi tiết vô tiền khoáng hậu. Góc nhìn cận cảnh này cho phép các nhà khoa học quan sát rõ rệt các lớp đồng tâm, những luồng khí tốc độ cao và các cụm vật chất đậm đặc hình thành từ các tương tác va chạm mạnh. Những cấu trúc này được ví như một loại "hồ sơ cổ sinh vật học" ghi lại quá trình mất khối lượng không liên tục của ngôi sao trung tâm, giúp giải mã lịch sử hoạt động của nó trước khi lụi tàn.

Song song với đó, kính thiên văn Euclid, với sứ mệnh chính là lập bản đồ các vùng xa xôi của vũ trụ, đã cung cấp một cái nhìn tổng thể và rộng lớn hơn về bối cảnh xung quanh tinh vân. Tầm nhìn góc rộng của Euclid, kết hợp giữa ánh sáng khả kiến và hồng ngoại gần, đã làm lộ diện các cung tròn và sợi tơ rực rỡ ở vùng trung tâm, được bao quanh bởi một vầng hào quang gồm các mảnh khí màu sắc đang lan tỏa ra xa. Vòng ngoài này thực chất đã bị ngôi sao đẩy ra từ một giai đoạn tiến hóa sớm hơn nhiều. Đặc biệt, công cụ VIS trên Euclid cung cấp một trường nhìn rộng lớn, tương đương khoảng 2,5 lần diện tích của mặt trăng tròn khi nhìn từ Trái Đất.

Việc kết hợp khả năng quan sát chi tiết vùng lõi của Hubble và tầm nhìn bao quát của Euclid cho phép các nhà thiên văn học nghiên cứu đồng thời cả cấu trúc vật lý thiên văn tại chỗ lẫn các thiên hà nền ở phía xa. Sự hợp tác giữa NASA và ESA đánh dấu một bước chuyển mình quan trọng trong phương pháp quan sát thiên văn hiện đại. Việc phối hợp các công cụ có đặc tính khác nhau — từ độ phân giải siêu cao đến trường nhìn rộng — mang lại một bức tranh toàn diện và sâu sắc hơn về những quá trình phức tạp dẫn đến cái chết của một ngôi sao, đồng thời mở ra những hướng nghiên cứu mới cho tương lai.

2 Lượt xem

Nguồn

  • Notiulti

  • ESA

  • Euclid Mission

  • ESA/Hubble

  • Caltech

  • NASA

Đọc thêm tin tức về chủ đề này:

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.