
Pháp chính thức ghi danh nhạc điện tử vào Di sản văn hóa phi vật thể: Một dấu ấn của sự gắn kết
Tác giả: Inna Horoshkina One

Đôi khi, những tin tức vượt ra ngoài phạm vi phân loại thể loại thông thường; chúng chạm đến chính quyền năng của một nền văn hóa để duy trì sức sống và sự tồn tại. Vào buổi sáng ngày 17 tháng 12, Bộ trưởng Văn hóa Pháp, bà Rachida Dati, đã chính thức đưa âm nhạc điện tử Pháp vào Danh mục Di sản Văn hóa Phi vật thể Quốc gia.
Điều quan trọng cần nhấn mạnh rõ ràng: sự công nhận này không hề biến âm nhạc điện tử thành một món đồ trưng bày trong bảo tàng. Ngược lại, nhà nước đã thừa nhận rằng toàn bộ hệ sinh thái bao gồm các câu lạc bộ, phòng thu âm, chương trình phát thanh, lễ hội, cùng với cộng đồng nghệ sĩ và khán giả, cấu thành một loại hình thực hành có khả năng chuyển giao. Đây được xem là một nghề thủ công nhịp điệu sống động, tích cực định hình bản sắc dân tộc và nuôi dưỡng sự kết nối giữa con người.
Vậy chính xác những gì đã được công nhận thông qua sự bổ sung này? Phạm vi ảnh hưởng trải rộng xa hơn nhiều so với chỉ một loại âm thanh đơn lẻ. Nó bao hàm cả một bức tranh văn hóa toàn cảnh, từ những thử nghiệm ban đầu với nhạc cụ điện tử cho đến hiện tượng được biết đến với tên gọi French Touch. Phong trào này được định nghĩa nhiều hơn bởi nguồn gốc địa lý và bối cảnh văn hóa của nó, thay vì bất kỳ khuôn mẫu âm nhạc cố định nào.
Tầm quan trọng của sự kiện này lớn hơn nhiều so với một thủ tục hành chính đơn thuần. Việc công nhận chính thức như vậy mang lại những lợi ích hữu hình, giúp bảo vệ và hỗ trợ toàn bộ hệ sinh thái âm nhạc điện tử. Điều này bao gồm các địa điểm biểu diễn ở cấp địa phương và quốc gia, các sự kiện chuyên biệt, các sáng kiến giáo dục, nỗ lực lưu trữ, và quá trình chuyển giao chuyên môn quan trọng giữa các thế hệ. Hơn nữa, bước đi này có khả năng mở đường cho một đơn xin công nhận chính thức với UNESCO trong tương lai, một viễn cảnh đã từng được thảo luận tại Pháp trước đây.
Tại châu Âu, đang có một xu hướng ngày càng tăng đối với hình thức công nhận này. Một sự so sánh thường được đưa ra là trường hợp của nhạc techno Berlin, mà Đức đã đưa vào danh sách di sản phi vật thể quốc gia của mình. Động thái này đã công nhận cách mà văn hóa khiêu vũ và văn hóa điện tử đã trở thành một phần không thể thiếu trong cấu trúc xã hội và đô thị.
Sự phát triển mới nhất này đã thêm một nốt nhạc chân thật sâu sắc vào bức tranh âm thanh văn hóa toàn cầu. Ở cấp độ quốc gia, nó chính thức xác nhận rằng cách mọi người nhảy múa, tụ họp vào đêm khuya, theo dõi các DJ, và chia sẻ một nhịp đập chung là một giá trị đáng được gìn giữ.
Môi trường âm thanh của hành tinh dường như cân bằng hơn một chút nhờ điều này. Có một sự giảm nhẹ trong sự phân chia nhân tạo giữa văn hóa “cao cấp” và văn hóa “bình dân”, đi kèm với sự tôn trọng gia tăng đối với những không gian nơi mọi người đơn giản kết nối thông qua nhịp điệu.
Điều này đánh dấu một bước tiến nữa hướng tới một sự thật đơn giản nhưng vô cùng quan trọng: mặc dù sở thích của chúng ta có thể khác nhau, chúng ta vẫn có thể gắn kết thông qua một nhịp điệu chung. Khi một xã hội ngừng phân loại âm nhạc một cách cứng nhắc là “nghệ thuật bác học” hay “văn hóa ngoại vi”, nó sẽ gỡ bỏ chiếc mặt nạ chia rẽ. Điều còn lại chính là nhịp điệu, là nhịp đập tập thể, và sự hiện diện được chia sẻ.
24 Lượt xem
Đọc thêm tin tức về chủ đề này:
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.



