Nghiên cứu khoa học khẳng định tiếng rừ rừ của mèo là dấu ấn giọng nói độc bản
Chỉnh sửa bởi: Olga Samsonova
Các nghiên cứu khoa học mới nhất đã chính thức xác nhận giả thuyết rằng tiếng rừ rừ của mèo nhà là một dấu ấn giọng nói ổn định, hoàn toàn khác biệt với tiếng kêu "meo meo" vốn hay thay đổi. Kết quả của công trình này, được công bố trên tạp chí danh tiếng Scientific Reports, đã đạt được nhờ việc áp dụng các công cụ tính toán tiên tiến, tương tự như những hệ thống nhận dạng giọng nói được sử dụng cho con người hiện nay. Sự ổn định này cho phép các nhà khoa học coi tiếng rừ rừ như một "vân tay âm thanh" đặc trưng cho từng cá thể mèo.
Nhóm nghiên cứu bao gồm các chuyên gia hàng đầu từ Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Berlin (Museum für Naturkunde Berlin) và Đại học Naples Federico II (University of Naples Federico II). Họ đã thực hiện các phân tích âm học chi tiết về âm thanh của cả mèo nhà lẫn các loài họ mèo trong tự nhiên. Kết quả cho thấy tiếng rừ rừ luôn duy trì một mô hình nhịp điệu tần số thấp nhất quán, biến nó thành một chỉ dấu âm thanh đáng tin cậy để nhận dạng từng cá thể một cách chính xác. Thông thường, tần số rừ rừ của mèo nhà dao động ổn định trong khoảng từ 25 đến 150 Hertz, tạo nên một dải âm trầm đặc trưng.
Ngược lại, các nhà khoa học phát hiện ra rằng tiếng kêu "meo meo" của loài mèo lại thể hiện sự linh hoạt đáng kinh ngạc, thay đổi hoàn toàn tùy thuộc vào ngữ cảnh cụ thể như khi chúng đói, cần sự chú ý hoặc đang trong tình trạng căng thẳng. Theo các nhà nghiên cứu, sự biến đổi âm thanh này là kết quả trực tiếp của quá trình chung sống lâu dài với con người, giúp mèo phát triển một công cụ thích nghi để tương tác hiệu quả hơn. Khi so sánh với âm thanh của năm loài mèo hoang dã, bao gồm báo săn và mèo hoang châu Phi, các nhà khoa học nhận thấy tiếng "meo meo" của mèo nhà có phạm vi biến thiên rộng hơn rất nhiều để phù hợp với môi trường sống nhân tạo.
Các đồng tác giả của nghiên cứu, trong đó có Danilo Russo và chuyên gia âm học sinh học Mirjam Knörnschild, đã áp dụng các phương pháp nhận dạng giọng nói tự động của con người để kiểm chứng độ tin cậy khi gán âm thanh cho từng cá thể mèo cụ thể. Đồng tác giả Anja Schild nhấn mạnh rằng mỗi con mèo trong mẫu khảo sát đều sở hữu một tiếng rừ rừ độc nhất vô nhị, không lẫn với bất kỳ cá thể nào khác. Trong khi tiếng rừ rừ thường gắn liền với trạng thái thư giãn và an toàn, bộc lộ bản sắc bẩm sinh không đổi của con vật, thì tiếng "meo meo" lại đóng vai trò như một phương tiện chiến lược để "thương lượng" và truyền đạt nhu cầu tới chủ nhân.
Các nhà khoa học dự đoán rằng việc nghiên cứu sâu hơn về những thay đổi âm học tinh vi trong tiếng rừ rừ có thể cung cấp dữ liệu quý giá cho y học thú y, hỗ trợ chẩn đoán sớm mức độ căng thẳng hoặc tình trạng sức khỏe tổng quát của vật nuôi. Có thể thấy, quá trình thuần hóa đã tác động mạnh mẽ đến chiến lược giao tiếp của họ mèo, khiến chúng trở nên "hay nói" hơn với con người nhưng vẫn giữ lại tín hiệu rừ rừ tần số thấp như một mã định danh bảo thủ và đáng tin cậy trong các mối quan hệ xã hội gần gũi. Phát hiện này mở ra hướng đi mới trong việc thấu hiểu tâm lý và hành vi của loài thú cưng phổ biến nhất thế giới này.
7 Lượt xem
Nguồn
R7 Notícias
SciTechDaily
ScienceDaily
ScienceDaily
RealClearScience
Đọc thêm tin tức về chủ đề này:
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.
