Cơ Chế Tự Động Của Tiếng Gừ Gừ Mèo: Phát Hiện Giải Phẫu Học Mới

Chỉnh sửa bởi: Olga Samsonova

Tiếng gừ gừ quen thuộc của loài mèo, vốn thường được liên tưởng đến sự biểu lộ tình cảm, nay đã được làm sáng tỏ thông qua một cơ chế hoạt động mang tính tự chủ đáng ngạc nhiên, theo các nghiên cứu khoa học gần đây.

Các nhà khoa học, bao gồm những chuyên gia đến từ Đại học Vienna, đã xác định được những cấu trúc giải phẫu chuyên biệt trong thanh quản của loài mèo, được gọi là các “miếng đệm gừ gừ” (purring pads), nằm ẩn sâu bên trong các nếp gấp thanh âm. Nghiên cứu này đi sâu vào cơ chế vật lý đằng sau âm thanh này, vốn là một phần quan trọng trong hệ thống giao tiếp phức tạp của loài mèo. Các miếng đệm giải phẫu này, cấu tạo từ các sợi collagen và elastin, có vai trò làm tăng mật độ của các nếp gấp thanh âm. Sự gia tăng mật độ này cho phép các nếp gấp duy trì sự rung động bền bỉ ở dải tần số thấp, cụ thể là từ 25 đến 30 Hertz (Hz), mà không đòi hỏi nỗ lực cơ bắp liên tục từ mèo. Các thí nghiệm trên thanh quản đã được loại bỏ của tám con mèo đã cho thấy các cấu trúc này có thể tạo ra âm thanh gừ gừ ở tần số 25 đến 30 Hz mà không cần bất kỳ sự kích thích thần kinh hoặc co cơ nào.

Quá trình này được mô tả là một hành vi khí động học thụ động, một dao động tự duy trì dựa trên nguyên lý myoelastic-aerodynamic (MEAD). Nguyên lý MEAD này cho thấy sự dao động của nếp gấp thanh âm là kết quả của các hàm lực không đối xứng trong suốt chu kỳ đóng và mở thanh hầu, khác với các lý thuyết trước đây vốn đòi hỏi sự kích thích thần kinh không ngừng nghỉ. Bộ não của mèo chỉ cần cung cấp một tín hiệu khởi phát ban đầu, sau đó, cấu trúc giải phẫu độc đáo của thanh quản sẽ tự động duy trì nhịp điệu này một cách cơ học. Các phát hiện này thách thức những quan niệm cũ về sự điều khiển liên tục của thần kinh.

Các nghiên cứu rộng hơn về tiếng gừ gừ của mèo chỉ ra rằng dải tần số dao động từ 25Hz đến 150Hz có thể hỗ trợ quá trình phục hồi và cải thiện mật độ xương. Những tần số này tương đồng với công nghệ vật lý trị liệu được áp dụng trong y học, cho thấy tiếng gừ gừ không chỉ là biểu hiện của sự hài lòng mà còn là một cơ chế tự chữa lành tích hợp sẵn. Mèo con có thể bắt đầu phát ra âm thanh này ngay từ khi mới hai ngày tuổi, thường là để báo hiệu cho mèo mẹ rằng chúng đang ổn. Tiếng gừ gừ tần số thấp này cũng có tác dụng xoa dịu bản thân trong các tình huống căng thẳng, chẳng hạn như khi mèo bị thương, ốm yếu, hoặc thậm chí là khi đang chuyển dạ.

Sự khác biệt giữa tiếng gừ gừ và tiếng meo meo cũng rất rõ ràng; tiếng meo meo chủ yếu là công cụ giao tiếp với con người để đòi hỏi sự chú ý hoặc thức ăn, trong khi tiếng gừ gừ là một cơ chế nội tại, ít bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài. Các nhà nghiên cứu đã quan sát thấy rằng chỉ cần năm phút vuốt ve một chú mèo có thể giúp giảm đáng kể mức độ hormone căng thẳng Cortisol ở người, cho thấy lợi ích hai chiều của cơ chế âm thanh này đối với cả mèo và chủ nhân. Sự khám phá về cơ chế tự động này nâng cao sự đánh giá của chúng ta về sinh lý học và hành vi của loài mèo, biến tiếng gừ gừ từ một hành động đơn thuần thành một hiện tượng sinh học phức tạp và có mục đích.

4 Lượt xem

Nguồn

  • Pravda

  • Olhar Digital - O futuro passa primeiro aqui

  • Правда.Ру

  • Правда.Ру

  • Правда.Ру

  • Правда.Ру

  • Правда.Ру

  • Scientific Reports

  • Current Biology

  • Smithsonian Magazine

  • Canaltech

  • PLOS ONE

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.