Tâm lý học Xác nhận Lợi ích Chủ động Cô độc trong Giảm Căng thẳng

Chỉnh sửa bởi: Olga Samsonova

Các nghiên cứu tâm lý học gần đây cung cấp bằng chứng cho thấy việc chủ động lựa chọn trải nghiệm sự cô độc thay vì tham gia vào các hoạt động xã hội mang lại lợi ích đáng kể trong việc giảm căng thẳng hàng ngày và củng cố quyền tự chủ cá nhân. Một khảo sát chuyên sâu thực hiện trên người trưởng thành tại Vương quốc Anh và Hoa Kỳ đã đo lường mối tương quan giữa thời gian dành cho sự cô độc có chủ đích và sự gia tăng cảm giác tự quyết định trong cuộc sống. Dữ liệu thu thập được nhấn mạnh rằng trạng thái cô độc này, khi được thực hiện tự nguyện, có liên hệ mật thiết với việc giảm thiểu các tác nhân gây căng thẳng mà cá nhân phải đối mặt.

Sự cô độc tự chọn này được xem là một công cụ cân bằng cảm xúc thiết yếu trong bối cảnh thế giới hiện đại bị chi phối bởi kết nối kỹ thuật số dày đặc, một thực trạng mà các nghiên cứu khác chỉ ra có thể dẫn đến cảm giác cô đơn cấu trúc, đặc biệt ở giới trẻ. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra một điều kiện tiên quyết quan trọng: lợi ích phục hồi này chỉ phát sinh khi sự rút lui khỏi tương tác xã hội là một quyết định có ý thức và tự nguyện của cá nhân. Ngược lại, tình trạng bị áp đặt sự cô lập, không có sự kiểm soát, dễ dàng dẫn đến các hệ quả tiêu cực về mặt tâm lý, có thể làm trầm trọng thêm các vấn đề như trầm cảm và lo âu.

Các chuyên gia trong lĩnh vực này đồng thuận rằng, mặc dù sự cô độc tự định hướng có tác dụng điều chỉnh hệ thần kinh có lợi, sự tương tác lành mạnh với con người khác vẫn là yếu tố không thể thiếu cho sự thịnh vượng lâu dài của một cá nhân. Việc chủ động tìm kiếm không gian riêng tư trở thành một kỹ năng sinh tồn về mặt cảm xúc, giúp cá nhân tự điều chỉnh và làm mới bản thân. Các phân tích sâu hơn cho thấy, việc chủ động tận hưởng thời gian ở một mình có thể kích hoạt sự sáng tạo, một lợi ích đã được các nhà khoa học như Mihaly Csikszentmihalyi đề cập như là động lực cơ bản cho sự sáng tạo.

Nhà xã hội học Eric Klinenberg, trong cuốn sách “Alone in America”, nhận định rằng những người cô độc có khả năng kiểm soát thời gian cá nhân rất tốt và thường đạt được thành tích học tập cao hơn, cho thấy sự tự lập được rèn giũa trong khoảng lặng này. Điều này trái ngược với việc sử dụng mạng xã hội thụ động, vốn có thể làm gia tăng cảm giác tự ti và lo âu ở một bộ phận người dùng. Việc làm chủ khả năng tận hưởng sự bầu bạn với chính mình hiện đang được công nhận là một kỹ năng cảm xúc then chốt, tạo điều kiện cho những tương tác xã hội sau này trở nên phong phú và có ý nghĩa hơn.

Các nghiên cứu về sức khỏe tâm thần thanh thiếu niên tại Đức, theo dõi hơn 5.000 trẻ em trong suốt 20 năm, đã cho thấy sự gia tăng tỷ lệ cô đơn theo thời gian, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc quản lý các mối quan hệ xã hội và không gian cá nhân. Việc thiếu kết nối xã hội có thể liên quan đến hơn 871.000 ca tử vong mỗi năm, cho thấy sự cân bằng giữa tương tác và cô độc là vấn đề sức khỏe cộng đồng nghiêm trọng. Do đó, việc hiểu rõ sự khác biệt giữa cô độc tự chọn mang tính phục hồi và sự cô lập bị áp đặt là điều tối quan trọng, vì sự cô đơn kéo dài và không mong muốn có thể dẫn đến khủng hoảng tâm lý và suy giảm kỹ năng giao tiếp.

14 Lượt xem

Nguồn

  • El Observador Mexico

  • University of Reading

  • PubMed

  • Madmilsbakehouse

  • Psychology Today Australia

  • Commonly

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.