Bảo tàng Đồng cảm tại Hàng Châu: Kiến trúc biết lắng nghe và thấu cảm

Tác giả: Ek Soshnikova

Vào năm 2025, tại khu vực ven sông thuộc quận Tiêu Sơn, thành phố Hàng Châu, một công trình kiến trúc độc đáo mang tên Bảo tàng Đồng cảm đã chính thức mở cửa đón khách. Dự án này được thực hiện bởi studio kiến trúc danh tiếng TAOA với một khởi đầu vô cùng đặc biệt. Thay vì xây dựng mới hoàn toàn trên một khu đất trống, các kiến trúc sư đã tận dụng "mảnh vỡ" của một dự án bị bỏ dở – một bãi đỗ xe chưa hoàn thiện với phần hầm đã có sẵn – để biến nó thành một trung tâm văn hóa ba tầng đầy sức sống.

Triết lý thiết kế của công trình được xây dựng theo nguyên tắc "từ trong ra ngoài", nơi các nhu cầu công năng nội thất trực tiếp định hình nên cấu trúc và diện mạo mặt tiền. Điểm xuất phát của hình khối kiến trúc là một khối lập phương bị cắt bởi một hình trụ, tạo nên một ngôn ngữ thiết kế vừa hiện đại vừa giàu ý nghĩa. Toàn bộ lớp vỏ bên ngoài được bao phủ bởi các tấm thép không gỉ uốn cong tinh tế. Nhờ độ cứng tự nhiên của vật liệu, các kiến trúc sư đã loại bỏ được các thanh xà trung gian, tạo ra một bề mặt điêu khắc liền mạch. Dưới sự thay đổi của ánh sáng tự nhiên, lớp kim loại này lung linh phản chiếu hình ảnh mây trời, dòng sông và nhịp sống đô thị, khiến tòa nhà như đang thực sự hòa nhịp và "đồng cảm" với những chuyển động bên ngoài.

Mặt tiền phía Bắc của bảo tàng đóng vai trò quan trọng với hệ thống các tấm đục lỗ, biến khung cảnh thành phố nhìn từ bên trong thành một bức tranh trừu tượng mờ ảo. Thiết kế này không chỉ bảo vệ các phòng trưng bày khỏi ánh sáng trực tiếp và những tác động gây nhiễu từ môi trường mà còn tạo ra một không gian tĩnh lặng. Lối vào được thiết kế như một hốc lõm hình bán nguyệt, tạo cảm giác như đang "hút" khách tham quan vào thế giới bên trong. Ngay phía trên là một khe hở hẹp, nơi ánh sáng ban ngày xuyên qua để đổ xuống một "hẻm núi không gian" cao ba tầng, thiết lập một bầu không khí thiền định ngay từ những bước chân đầu tiên.

Các phòng trưng bày dưới lòng đất, vốn được cải tạo từ bãi đỗ xe cũ, đã được kết nối khéo léo với bầu trời thông qua các khoảng mở trên sàn nhà. Điều này giúp khách tham quan không cảm thấy bị gò bó hay ngột ngạt dù đang ở dưới mực nước biển. Các kiến trúc sư của TAOA đã giải quyết triệt để vấn đề thiếu sáng tự nhiên của các không gian ngầm bằng cách tạo ra các khoảng trống thẳng đứng xuyên suốt toàn bộ tòa nhà, mang lại sự thông thoáng và ánh sáng dịu nhẹ cho mọi ngóc ngách.

Cái tên "Bảo tàng Đồng cảm" không đơn thuần là một chiêu trò tiếp thị mà là một tuyên ngôn nghệ thuật đầy nhân văn. Đội ngũ thiết kế tin rằng nghệ thuật không nên là một "thánh đường" xa hoa dành riêng cho giới thượng lưu, mà phải trở thành một phần gắn liền với cuộc sống thường nhật. Tại đây, sự phô trương hoành tráng được thay thế bằng sự tương tác sống động giữa đô thị, con người và sự sáng tạo. Tòa nhà không cố gắng thống trị không gian xung quanh; thay vào đó, nó chọn cách lắng nghe và thấu hiểu tâm hồn của mỗi người ghé thăm.

Sự kết hợp giữa thép, ánh sáng và không gian đã biến Bảo tàng Đồng cảm thành một biểu tượng mới cho sự tái sinh đô thị tại Hàng Châu. Dự án minh chứng cho khả năng biến đổi những công trình bỏ hoang thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị cộng đồng cao. Qua đó, TAOA đã khẳng định rằng kiến trúc không chỉ là những khối bê tông vô tri, mà là một thực thể có khả năng giao tiếp và xoa dịu tâm hồn con người trong bối cảnh hiện đại hối hả.

3 Lượt xem

Nguồn

  • designmyhome

  • archdaily

  • yankodesign

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.