Các khu nghỉ dưỡng trượt tuyết Thụy Sĩ ứng phó với biến đổi khí hậu bằng công nghệ tạo tuyết tiết kiệm năng lượng

Tác giả: Tatyana Hurynovich

Sự leo thang của biến đổi khí hậu đang đe dọa nghiêm trọng đến tương lai của ngành du lịch mùa đông tại vùng Alps, đặc biệt là ở Thụy Sĩ, nơi tình trạng thiếu hụt lớp phủ tuyết tự nhiên ngày càng trở nên phổ biến. Thực trạng này buộc các khu nghỉ dưỡng trượt tuyết, nhất là những khu vực nằm ở độ cao thấp và trung bình, phải gia tăng sự phụ thuộc vào hệ thống tạo tuyết nhân tạo vốn tiêu tốn nhiều năng lượng. Theo số liệu từ Hiệp hội Cáp treo Thụy Sĩ, trong thập kỷ qua, các nhà vận hành ghi nhận trung bình 6,8 trên 10 mùa đông có lượng tuyết đảm bảo. Tuy nhiên, có sự phân hóa rõ rệt khi các khu nghỉ dưỡng lớn với doanh thu trên năm triệu franc đánh giá tình hình khả quan hơn nhiều (8,5/10) so với các đơn vị nhỏ lẻ (chỉ đạt 6,2 năm).

Trong bối cảnh tốc độ nóng lên tại Thụy Sĩ diễn ra nhanh gần gấp đôi so với mức trung bình toàn cầu, việc tái trang bị công nghệ trong lĩnh vực tạo tuyết đã trở thành biện pháp thích ứng then chốt. Bächler, một nhà sản xuất Thụy Sĩ chuyên phát triển các súng phun tuyết tiết kiệm năng lượng từ năm 1999, đã giới thiệu những giải pháp đổi mới như dòng cần phun tuyết SnoTek. Các mẫu mã mới nhất của Bächler cho thấy sự sụt giảm đáng kể trong việc tiêu thụ tài nguyên: chúng chỉ sử dụng 150 lít khí nén mỗi phút, một bước tiến vượt bậc so với các dòng máy giữa thập niên 80 vốn tiêu tốn tới 2.900 lít khí nén mỗi phút. Công ty Bächler Top Track AG hiện tập trung vào hiệu suất, chất lượng và khả năng tối ưu hóa năng lượng, cung cấp các giải pháp tùy chỉnh để nâng cao lợi thế cạnh tranh cho khách hàng của mình.

Hiệu quả tạo tuyết tối ưu nhất thường đạt được khi nhiệt độ bầu ướt nằm trong khoảng từ -2,5°C đến -6°C, điều này khẳng định sự phụ thuộc chặt chẽ của công nghệ vào điều kiện thời tiết. Dù vậy, các khoản đầu tư vào công nghệ vẫn được ngành công nghiệp này coi là điều kiện sống còn để tồn tại, bên cạnh các chiến lược thích ứng mang tính hệ thống như sử dụng công cụ "Snow Compass" (La bàn Tuyết) để cung cấp dữ liệu khoa học cho việc lập kế hoạch. Song song với nhu cầu du lịch, các nguyên lý tạo tuyết nhân tạo cũng đang được thử nghiệm trong bối cảnh sinh thái rộng lớn hơn: tại sông băng Morteratsch, chúng được ứng dụng để làm chậm quá trình tan băng bằng cách tăng độ phản xạ (albedo) của bề mặt. Các nghiên cứu chỉ ra rằng việc bồi đắp tuyết nhân tạo có thể tác động đến tương lai của sông băng trong quy mô nhiều thập kỷ, mặc dù cần khoảng 10 năm để các hiệu ứng bắt đầu biểu hiện rõ rệt.

Các dự báo chỉ ra rằng đến năm 2050, giới hạn độ cao có nhiệt độ 0 độ C tại Thụy Sĩ sẽ tăng thêm 300 mét, khiến các khu nghỉ dưỡng ở độ cao dưới 1.500 mét trở nên cực kỳ dễ bị tổn thương khi lượng mưa sẽ xuất hiện thường xuyên hơn thay vì tuyết. Để ứng phó, nhiều khu nghỉ dưỡng đang triển khai các chiến lược phát triển bền vững toàn diện. Ví dụ, khu nghỉ dưỡng Corviglia-St. Moritz đang xây dựng hồ chứa trên cao thứ hai mang tên Naturspeichersee Nair Pitschen. Kết hợp với hồ Lej Alv hiện có dung tích 400.000 m³, dự án này sẽ giúp giảm tiêu thụ điện năng khoảng 1 GWh mỗi năm, tương đương khoảng 10% tổng lượng điện tiêu thụ của khu nghỉ dưỡng, nhờ tận dụng trọng lực thay vì bơm nước từ thung lũng lên. Các ví dụ khác bao gồm việc chuyển sang sử dụng 100% năng lượng thủy điện cho hệ thống cáp treo tại Engelberg, hoặc nỗ lực của khu nghỉ dưỡng Flims Laax Falera nhằm trở thành điểm đến vùng Alps tự cung tự cấp đầu tiên thông qua sáng kiến Greenstyle. Những biện pháp này minh chứng rằng sự tồn tại của du lịch mùa đông đòi hỏi một cách tiếp cận đa diện, kết hợp giữa thành tựu kỹ thuật và sự tái cấu trúc sâu rộng trong hoạt động vận hành.

5 Lượt xem
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.