Tần số của sự tổn thương: Những gì loài rùa biển Kemp thực sự nghe thấy dưới đại dương

Chỉnh sửa bởi: Inna Horoshkina One

Một bài kiểm tra thính giác cho con rùa biển hiếm nhất trên thế giới

Một nghiên cứu khoa học mới đây được công bố trên tạp chí JASA (Journal of the Acoustical Society of America) đã mang lại một sự minh bạch hiếm có cho chương trình nghị sự về đại dương: cách thức chính xác mà một trong những loài rùa biển dễ bị tổn thương nhất thế giới — rùa Kemp — cảm nhận âm thanh xung quanh. Các nhà nghiên cứu đã tiến hành đo lường độ nhạy thính giác của những cá thể rùa trẻ bằng cách sử dụng các cảm biến không xâm lấn, hay còn gọi là phương pháp điện thế gợi thính giác (AEP). Kết quả thực nghiệm đã chứng minh rằng khả năng nhạy bén tối đa của loài này nằm ở dải tần số thấp từ 200 đến 300 Hz, và các phản ứng sinh học vẫn được ghi nhận rõ rệt cho đến ngưỡng khoảng 800 Hz.

Tại đây, một điểm giao thoa mang tính quyết định và đầy rủi ro đã xuất hiện: chính trong môi trường tần số thấp này, tiếng ồn từ các con tàu vận tải và hoạt động công nghiệp ven biển thường chiếm ưu thế tuyệt đối. Đây là những loại âm thanh "tầm xa", có khả năng lan truyền trên những khoảng cách cực lớn dưới mặt nước và dễ dàng che lấp đi các tín hiệu tự nhiên từ môi trường sống. Các tác giả của nghiên cứu nhấn mạnh rằng, mặc dù công việc này không trực tiếp chứng minh những tổn thương vật lý ngay lập tức, nhưng nó đã xác định rõ ràng dải tần số mà chúng ta cần phải giám sát và cân nhắc kỹ lưỡng trong mọi hoạt động kinh tế biển.

Việc hiểu rõ các thông số kỹ thuật này là điều kiện tiên quyết nếu chúng ta muốn đạt được sự cân bằng thực sự giữa các hoạt động khai thác biển và việc bảo tồn các hệ sinh thái ven biển mong manh. Nghiên cứu này không chỉ đơn thuần là một báo cáo kỹ thuật khô khan; nó đã bổ sung thêm sự chính xác cần thiết vào "bản giao hưởng" của hành tinh chúng ta. Chúng ta như thể lần đầu tiên được lắng nghe thế giới thông qua "thính giác nội tại" của một loài sinh vật quý hiếm, để rồi nhận ra rằng tiếng ồn của nền văn minh không chỉ là âm thanh dư thừa đổ vào đại dương, mà nó đang can thiệp trực tiếp vào hệ thống định vị tinh vi của các loài sinh vật khác.

Khi đại dương trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn bởi các tác động từ con người, những sinh vật nhạy cảm như rùa Kemp có nguy cơ bị mất phương hướng hoàn toàn trong chính ngôi nhà của mình. Điều này đồng nghĩa với việc đã đến lúc nhân loại cần phải học cách điều chỉnh các hoạt động của mình để "phát ra âm thanh" một cách cẩn trọng và có trách nhiệm hơn đối với môi trường. Việc bảo vệ không gian âm thanh dưới nước không chỉ là bảo vệ một loài sinh vật cụ thể, mà còn là bảo vệ sự hài hòa của toàn bộ hệ sinh thái đại dương trước những tác động vô hình nhưng đầy sức tàn phá của tiếng ồn công nghiệp hiện đại.

Tóm lại, những dữ liệu khoa học từ JASA đã cung cấp một cơ sở thực tiễn vững chắc để các nhà hoạch định chính sách và các tổ chức bảo tồn quốc tế điều chỉnh chiến lược của mình một cách hiệu quả hơn. Việc giám sát chặt chẽ dải tần số từ 200 đến 800 Hz sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong nỗ lực giảm thiểu ô nhiễm tiếng ồn đại dương trong tương lai gần. Chỉ khi chúng ta thực sự thấu hiểu được những gì các loài sinh vật biển đang phải nghe và chịu đựng, chúng ta mới có thể xây dựng một tương lai bền vững, nơi mà sự phát triển của nhân loại không làm câm lặng đi những âm thanh nguyên bản của tự nhiên.

5 Lượt xem

Nguồn

  • ScienceDaily

  • National Today

  • Sea Turtle Conservancy

  • EurekAlert!

  • NOAA Institutional Repository

  • ScienceDaily

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.