Vũ trụ là trạm năng lượng: Tương lai của nguồn điện thế hệ mới

Tác giả: an_lymons

nhà máy điện mặt trời ở quỹ đạo địa tĩnh

Đến năm 2026, ngành năng lượng mặt trời trên mặt đất đã bắt đầu bước vào giai đoạn bão hòa. Trung Quốc, với tư cách là quốc gia dẫn đầu thế giới về sản xuất năng lượng tái tạo, hiện đang bổ sung từ 100 đến 300 GW công suất mới mỗi năm. Đây là một lượng điện năng khổng lồ, đủ để đáp ứng nhu cầu cho hơn 200 triệu hộ gia đình. Quốc gia này đã hoàn thành dự án "Vạn Lý Trường Thành Mặt Trời" với công suất 100 GW, triển khai các trạm CSP hai tháp tại sa mạc Gobi và đang biến Tây Tạng thành một tổ hợp năng lượng hỗn hợp khổng lồ kết hợp giữa gió và mặt trời. Dự kiến đến năm 2030, công suất tại đây sẽ tăng gấp 5 lần, đạt mốc 85 GW.

Tuy nhiên, ngay cả với quy mô ấn tượng như vậy, vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết triệt để: năng lượng mặt trời trên Trái Đất luôn hoạt động một cách gián đoạn. Các yếu tố như ban đêm, mây mù, bụi bẩn và sự thay đổi của các mùa trong năm đều làm giảm đáng kể hiệu suất thu năng lượng. Hiệu suất trung bình của các tấm pin mặt trời lắp đặt trên mặt đất hiện chỉ dao động quanh mức 20%, và con số này thậm chí còn thấp hơn trong điều kiện bão bụi khắc nghiệt.

Giải pháp mà các nhà khoa học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc (CAS) đưa ra nghe có vẻ giống như một câu chuyện khoa học viễn tưởng, nhưng thực tế đã có đầy đủ bản vẽ, tính toán và lộ trình thực hiện cụ thể: đó là xây dựng một trạm điện mặt trời trên quỹ đạo địa tĩnh. Tại vị trí này, ánh sáng mặt trời có thể được thu nhận liên tục 24 giờ mỗi ngày mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào từ khí quyển hay thời tiết.

Sự khác biệt giữa việc sản xuất điện trên quỹ đạo và dưới mặt đất không chỉ nằm ở các con số thống kê mà nằm ở bản chất vận hành. Trên Trái Đất, các tấm pin mặt trời chỉ có thể hoạt động hiệu quả trung bình từ 6 đến 8 giờ mỗi ngày do ảnh hưởng của góc chiếu sáng, độ che phủ của mây và ô nhiễm môi trường. Trong không gian, những hạn chế này hoàn toàn biến mất: mặt trời chiếu sáng xuyên suốt 24/7, không có bầu khí quyển, không có bóng tối và không có bụi bẩn bám vào bề mặt thiết bị.

Một hệ thống pin mặt trời rộng một km vuông trên quỹ đạo có khả năng sản xuất từ 80 đến 100 TWh điện mỗi năm, tương đương với sản lượng của một nhà máy điện hạt nhân quy mô lớn. Trong khi đó, hiệu suất thu năng lượng trong không gian có thể đạt tới hơn 80%, vượt xa mức tối đa 20% của các hệ thống trên mặt đất. Ngay cả khi tính đến các tổn thất trong quá trình truyền tải năng lượng về Trái Đất, hiệu suất tổng thể của hệ thống từ tấm pin đến lưới điện vẫn được ước tính đạt 54%, đủ để đảm bảo tính khả thi về mặt kinh tế trong tương lai gần.

Để có cái nhìn so sánh rõ nét hơn, một trang trại điện mặt trời trên mặt đất công suất 100 GW như "Vạn Lý Trường Thành Mặt Trời" tạo ra khoảng 150–200 TWh mỗi năm nhưng lại chiếm diện tích lên tới 500 km2. Trong khi đó, một trạm điện trên quỹ đạo có cùng diện tích chỉ 1 km2 lại có thể cung cấp sản lượng điện tương đương nhưng với ưu điểm vượt trội là hoạt động liên tục không ngừng nghỉ và giảm thiểu tối đa các hao hụt không đáng có.

Các dự án khác của Trung Quốc cũng đang chứng minh nỗ lực không ngừng trong việc nâng cao hiệu quả năng lượng. Trạm CSP hai tháp tại Gobi với 54.000 gương phản xạ đã giúp tăng hiệu suất thêm 25% so với các hệ thống truyền thống. Đồng thời, các trang trại điện mặt trời trên biển công suất 1 GW cũng đang đóng góp 1,78 tỷ kWh mỗi năm vào lưới điện quốc gia, giúp tiết kiệm hơn 500.000 tấn than đá trong quá trình sản xuất điện.

Các chuyên gia phân tích rằng cách tiếp cận của Trung Quốc đối với ngành năng lượng không phải là những tham vọng nhất thời mà là một chiến lược mở rộng quy mô có tính toán kỹ lưỡng. Mỗi giai đoạn mới đều được xây dựng dựa trên những thành tựu của giai đoạn trước đó: từ các trạm điện mặt trời trên biển để giải quyết vấn đề thiếu hụt quỹ đất, đến các tháp CSP tại Gobi nhằm tạo đột phá về hiệu suất, và các công viên hỗn hợp tại Tây Tạng để ổn định nguồn phát.

Dự án trạm điện mặt trời trên quỹ đạo chính là bước tiến tiếp theo, đưa việc sản xuất năng lượng vượt ra khỏi giới hạn của bầu khí quyển. Dự án này hiện đang được dẫn dắt bởi Three Gorges Corporation, đơn vị vận hành đập Tam Hiệp – nhà máy thủy điện lớn nhất thế giới. Đây không phải là một dự án khởi nghiệp thử nghiệm mà là một kế hoạch của một tập đoàn hạ tầng nhà nước khổng lồ với kinh nghiệm thực thi các siêu dự án tầm cỡ quốc tế.

Theo đánh giá của các chuyên gia, chính mức độ hỗ trợ và nguồn lực dồi dào từ chính phủ đã biến việc xây dựng trạm điện không gian từ một ý tưởng viễn tưởng trở thành một bài toán kỹ thuật có thể giải quyết được. Năng lượng mặt trời trên quỹ đạo đang mở ra cánh cửa cho một kỷ nguyên công nghệ mới, nơi không gian không còn chỉ là nơi đặt các vệ tinh viễn thông mà trở thành một nền tảng sản xuất năng lượng thực thụ cho tương lai.

Việc truyền tải năng lượng bằng sóng vi ba hiện không còn là lý thuyết suông mà đã trở thành công nghệ đang được thử nghiệm thực tế. Các thí nghiệm từ NASA, ESA và các viện nghiên cứu của Trung Quốc đã xác nhận rằng hiệu suất 54% là hoàn toàn khả thi. Hơn nữa, chùm tia năng lượng này được đảm bảo an toàn cho các hệ sinh thái khi mật độ công suất trên bề mặt Trái Đất được duy trì ở mức dưới 1 W/m2. Điều này mở đường cho việc hình thành các mạng lưới năng lượng toàn cầu kiểu mới với các trạm thu đặt tại sa mạc, các đảo xa hoặc các vùng chịu thảm họa.

Tại Trung Quốc, các công ty khởi nghiệp như SpacePower Dynamics và OrbitEnergy đang nghiên cứu phát triển các tấm pin mặt trời siêu nhẹ dựa trên vật liệu perovskite và lớp nền linh hoạt, có khả năng mở rộng trong không gian giống như nghệ thuật xếp giấy Origami. Tại Hoa Kỳ, các công ty như Virtus Solis và Solaren cũng đang triển khai các hệ thống tương tự, kỳ vọng vào các đơn đặt hàng từ chính phủ và nguồn vốn đầu tư tư nhân.

Đột phá quan trọng nhất nằm ở việc cắt giảm chi phí phóng tên lửa. Trường Chinh 9, tên lửa siêu nặng của Trung Quốc, có khả năng đưa tới 50 tons hàng hóa lên quỹ đạo địa tĩnh. Khi thực hiện các đợt phóng hàng loạt, chi phí vận chuyển có thể giảm xuống mức 1.000 USD cho mỗi kg, tương đương với chi phí của SpaceX. Điều này giúp cho việc lắp ráp các trạm điện trên quỹ đạo trở nên hợp lý về mặt kinh tế ngay từ những năm 2030.

Bên cạnh đó, các mô hình kinh doanh mới cũng đang dần hình thành: năng lượng từ không gian có thể được cung cấp theo hình thức đăng ký thuê bao, tương tự như các dịch vụ điện toán đám mây. Hãy tưởng tượng một quốc gia tại Châu Phi hoặc Đông Nam Á có thể kết nối trực tiếp với "kênh năng lượng vũ trụ" mà không cần phải đầu tư xây dựng các nhà máy nhiệt điện hay hệ thống đường dây tải điện phức tạp. Đây chính là mô hình năng lượng kỹ thuật số thế hệ mới – nhanh chóng, có khả năng mở rộng và phi tập trung.

Giai đoạn từ năm 2026 đến 2030 sẽ là thời điểm mang tính quyết định đối với vận mệnh của dự án này. Năm 2026 dự kiến sẽ khởi động mô-đun thực nghiệm trên vệ tinh Micius-2 nhằm kiểm tra khả năng truyền tải năng lượng bằng sóng vi ba từ quỹ đạo. Đến năm 2028, một mô-đun công suất 100 MW sẽ được đưa lên không gian và tích hợp trực tiếp với mạng lưới điện mặt đất tại Tây Tạng.

Đến năm 2030, một trạm điện hoàn chỉnh với diện tích 1 km2 dự kiến sẽ bắt đầu đi vào hoạt động. Sản lượng dự báo đạt 80 TWh mỗi năm, đóng góp khoảng 2% vào tổng mức tiêu thụ năng lượng của toàn Trung Quốc. Nếu mọi việc diễn ra đúng kế hoạch, thị trường năng lượng không gian có thể đạt quy mô 1 nghìn tỷ USD vào năm 2040 theo dự báo của các nhà khoa học.

Trạm điện mặt trời trên quỹ đạo không đơn thuần là một thách thức về mặt kỹ thuật. Nó đại diện cho một triết lý năng lượng hoàn toàn mới: thay vì cố gắng chống lại những hạn chế khắc nghiệt của thiên nhiên trên mặt đất, chúng ta chọn cách tiến xa hơn để vượt qua những giới hạn đó.

20 Lượt xem

Nguồn

  • Амбициозный проект в Китае.

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.