Nghe SPACE! Chuyển đổi dữ liệu heliophysics thành âm thanh
Não bộ "nghe" nhạc: Các nhà khoa học giải mã lý do âm nhạc kích hoạt gần như toàn bộ não bộ cùng lúc
Tác giả: Inna Horoshkina One
Khoa học thần kinh hiện đại đã chứng minh rằng âm nhạc không đơn thuần chỉ là một loại hình nghệ thuật giải trí. Nó còn đóng vai trò là một tác nhân kích thích mạnh mẽ đối với khả năng dẻo dai thần kinh (neuroplasticity), giúp não bộ hình thành và củng cố các liên kết mới giữa các tế bào thần kinh một cách hiệu quả.
40Hz sóng gamma – Tần số được khoa học chứng thực cho sự tập trung, trí nhớ, ngủ và thiền định.
Theo các nghiên cứu chuyên sâu của nhà thần kinh học Daniel J. Levitin đến từ Đại học McGill, khi chúng ta thưởng thức âm nhạc, hầu như tất cả các hệ thống chính trong não bộ đều được kích hoạt. Điều này cho thấy sức ảnh hưởng sâu rộng của âm thanh đối với cấu trúc tư duy và phản ứng sinh học của con người.
Thông qua các thí nghiệm sử dụng công nghệ quét cộng hưởng từ chức năng (fMRI), các nhà khoa học đã quan sát được sự phối hợp nhịp nhàng và đồng bộ giữa nhiều vùng não bộ khác nhau trong quá trình tiếp nhận âm nhạc:
- Vỏ não thính giác đảm nhận việc phân tích nhịp điệu và cao độ của âm thanh.
- Vỏ não vận động thực hiện việc "mô phỏng" các chuyển động tương ứng với giai điệu.
- Vỏ não thị giác tạo ra các hình ảnh liên tưởng sinh động trong tâm trí.
- Vùng hồi hải mã chịu trách nhiệm khơi gợi những ký ức và kỷ niệm cũ.
- Hệ thống limbic đóng vai trò kích hoạt các phản ứng cảm xúc sâu sắc.
Âm nhạc đóng vai trò như một cầu nối kỳ diệu, liên kết các hệ thống vốn thường hoạt động độc lập trong não. Quá trình này không chỉ đơn thuần là xử lý âm thanh mà còn thúc đẩy sự hình thành các khớp thần kinh (synapse) mới giữa các neuron.
Chính sự kết nối liên tục này đã giúp tăng cường khả năng học hỏi, ghi nhớ và nhận thức tổng thể. Não bộ trở nên linh hoạt hơn khi được tiếp xúc thường xuyên với các cấu trúc âm nhạc phức tạp.
Một khía cạnh thú vị khác về mối liên hệ giữa âm nhạc và hoạt động thần kinh đã được thể hiện qua dự án nghệ thuật - khoa học mang tên "Revivification". Đây là một thử nghiệm độc đáo nhằm khám phá ranh giới giữa sự sống, công nghệ và nghệ thuật âm thanh.
Dự án này được thực hiện dựa trên các tế bào của Alvin Lucier, một nhà soạn nhạc thực nghiệm nổi tiếng người Mỹ. Trước khi qua đời vào năm 2021, ông đã đồng ý hiến tặng tế bào của mình cho mục đích nghiên cứu khoa học và nghệ thuật.
Từ những tế bào này, các nhà khoa học đã nuôi cấy thành công các organoid não (cerebral organoids). Đây là những cấu trúc não bộ siêu nhỏ có khả năng thực hiện một số chức năng cơ bản của mô thần kinh.
Các mô thần kinh này được kết nối với một hệ thống phức tạp gồm 64 điện cực. Hệ thống này có nhiệm vụ đọc các tín hiệu điện phát ra từ hoạt động tự thân của các neuron và chuyển đổi chúng thành dữ liệu âm thanh thực thụ trong thời gian thực.
Những tín hiệu thu được sau đó sẽ điều khiển các tấm kim loại cộng hưởng, tạo ra một bản nhạc độc nhất vô nhị. Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa nhịp điệu sinh học và công nghệ xử lý tín hiệu hiện đại.
Điều đáng kinh ngạc là các organoid này không chỉ phát ra âm thanh một cách thụ động. chúng còn có khả năng phản ứng với môi trường âm thanh xung quanh một cách linh hoạt.
Các micro được đặt trong phòng thí nghiệm sẽ thu âm thanh và truyền ngược lại hệ thống. Khi nhận được tín hiệu âm thanh này, các neuron sẽ thay đổi tần suất và cường độ hoạt động của chúng.
Từ đó, một chu trình khép kín đầy mê hoặc được thiết lập: các tế bào thần kinh tạo ra âm thanh, âm thanh tác động ngược lại khiến neuron phản ứng, và kết quả là một giai điệu mới lại được ra đời liên tục.
Thí nghiệm này đã đặt ra một câu hỏi mang tính triết học sâu sắc về nguồn gốc thực sự của sự sáng tạo. Liệu cảm hứng nghệ thuật nằm ở bản thân con người, trong cấu trúc vật lý của não bộ, hay chính là trong mạng lưới liên kết chằng chịt của các tế bào thần kinh?
Thật thú vị khi nhận thấy rằng cấu trúc của các mạng lưới thần kinh có nhiều điểm tương đồng kỳ lạ với kiến trúc của các hệ thống trong vũ trụ bao la. Sự kết nối phức tạp giữa các neuron gợi nhắc đến cách mà các thiên hà và vì sao vận hành trong không gian.
Dựa trên sự tương đồng này, các nhà khoa học đã sử dụng phương pháp "sonification" (âm thanh hóa) để biến dữ liệu vũ trụ khô khan thành những giai điệu có thể cảm thụ được.
Trong các dự án của NASA, dữ liệu thiên văn từ các kính thiên văn hiện đại được chuyển đổi thành các cấu trúc âm nhạc dựa trên các quy tắc vật lý cụ thể:
- Độ sáng của các thiên thể sẽ quyết định âm lượng của âm thanh phát ra.
- Vị trí của chúng trong không gian tương ứng với cao độ của các nốt nhạc.
- Năng lượng bức xạ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến âm sắc và độ dày của bản nhạc vũ trụ.
Đôi khi, việc lắng nghe những dữ liệu này giúp các nhà nghiên cứu phát hiện ra các quy luật vật lý hoặc các biến động bất thường nhanh chóng hơn so với việc chỉ phân tích hình ảnh bằng mắt thường.
Khi âm nhạc vang lên, các neuron trong não chúng ta không ngừng vận động và tạo ra những kết nối mới. Những liên kết này không chỉ thay đổi cách chúng ta cảm nhận về bản thân mà còn thay đổi cách chúng ta nhìn nhận toàn bộ thế giới xung quanh.
Có lẽ đó là lý do tại sao âm nhạc luôn đồng hành cùng nhân loại trong suốt chiều dài lịch sử phát triển. Nó đóng vai trò như một "kiến trúc sư" thầm lặng cho mạng lưới thần kinh của chúng ta.
Âm nhạc giúp kết nối cảm xúc, trí nhớ và trí tưởng tượng phong phú, tạo nên một chỉnh thể thống nhất trong tư duy con người. Nó là sợi dây liên kết giữa các vùng chức năng khác nhau của não bộ.
Càng tìm hiểu sâu về não bộ và vũ trụ, chúng ta càng thấy rõ rằng âm nhạc chính là một ngôn ngữ chung của sự tồn tại. Đó là phương tiện giao tiếp kỳ diệu giữa các tế bào thần kinh, giữa con người với nhau và giữa chúng ta với toàn thể vũ trụ bao la.
Nguồn
NASA Sonification Project
Проект Revivification (эксперимент с нейронными органоидами Alvin Lucier)



