Vai Trò Của Tự Nói Chuyện Trong Sức Khỏe Tinh Thần và Điều Chỉnh Cảm Xúc
Chỉnh sửa bởi: Olga Samsonova
Nghiên cứu khoa học đã xác nhận tự nói chuyện (self-talk) là một hành vi nhận thức tự nhiên và phổ biến, giữ vai trò thiết yếu trong việc nâng cao khả năng tập trung và quản lý trạng thái cảm xúc. Đối thoại nội tâm này, đôi khi được thể hiện thành lời nói (inner speech), là một cơ chế tự nhiên giúp con người xử lý suy nghĩ và tình huống một cách có tổ chức. Theo các chuyên gia tư vấn tâm lý, tự nói chuyện thích hợp là một kỹ năng quan trọng để điều chỉnh hành vi và cảm xúc, hỗ trợ mạnh mẽ trong việc điều tiết cảm xúc và kiểm soát căng thẳng, từ đó dẫn đến khả năng kiểm soát nhận thức tốt hơn.
Khi đối diện với áp lực, những câu tự động viên tích cực, chẳng hạn như khẳng định "Tôi sẽ đóng cánh cửa này ngay bây giờ", đã được chứng minh là làm giảm xu hướng né tránh hành vi và củng cố khả năng tự điều chỉnh. Hơn nữa, việc diễn đạt suy nghĩ thành lời, ngay cả khi nói to, có thể tăng cường khả năng não bộ sắp xếp thông tin, cải thiện sự chú ý và tập trung. Các vận động viên thường xuyên sử dụng những lời tự nhủ như "cố lên nào" để duy trì sự tập trung và hiệu suất trong thi đấu.
Bản chất của tự nói chuyện là một công cụ thích ứng, khác biệt rõ rệt so với các biểu hiện tiêu cực có thể báo hiệu sự đau khổ tâm lý. Quá trình này bao gồm việc tự đối thoại về các sự kiện trong quá khứ hoặc lập kế hoạch cho tương lai, mặc dù đôi khi nó có thể dẫn đến tự phê bình tiêu cực hoặc xa rời thực tế. Tuy nhiên, các nhà tâm lý học, như Robert N. Kraft, Giáo sư Tâm lý học Nhận thức tại Đại học Otterbein, nhận định rằng hành vi này rất phổ biến và chiếm phần lớn thời gian thức của chúng ta.
Thực hành tự nói chuyện, đặc biệt khi được sử dụng để giải quyết các tình huống khó khăn hoặc đưa ra quyết định, thúc đẩy quá trình tái cấu trúc nhận thức và gia tăng cảm giác tự hiệu quả (self-efficacy). Tái cấu trúc nhận thức, một phần cốt lõi của liệu pháp hành vi nhận thức (CBT), là quá trình xác định, thách thức và thay thế những suy nghĩ tự động không hữu ích bằng những khẳng định hợp lý và tích cực hơn. Ví dụ, thay vì giữ nguyên suy nghĩ tiêu cực như "Tôi không bao giờ biết phải nói gì trong các hoạt động xã hội", cá nhân có thể thay thế bằng "Đôi khi tôi làm chính mình ngạc nhiên và tôi biết tôi phải nói gì".
Sự khác biệt cốt lõi giữa tự nói chuyện và các rối loạn bệnh lý nằm ở tính chất và định hướng của nó; tự nói chuyện mang tính thích ứng, trong khi những lời tự nói tiêu cực hướng ngoại có thể là dấu hiệu cảnh báo về tình trạng suy kiệt. Các nghiên cứu, bao gồm cả nghiên cứu của Đại học Toronto Scarborough được công bố trên Acta Psychologica, chỉ ra rằng tự nói chuyện là một hình thức tự kiểm soát cảm xúc, giúp cá nhân đạt được khoảng cách tâm lý cần thiết để điều chỉnh cảm xúc hiệu quả hơn. Tóm lại, tự nói chuyện là một công cụ cơ bản để tự hoàn thiện, giúp cá nhân quản lý phản ứng cảm xúc và duy trì sự cân bằng giữa lợi ích cá nhân và việc tìm kiếm sự hỗ trợ khi đối mặt với thử thách.
4 Lượt xem
Nguồn
الإمارات نيوز
بوابة مولانا
اليوم السابع
التلفزيون العربي
ويب طب
الطبي
Đọc thêm bài viết về chủ đề này:
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.



