Hiện tượng Baader-Meinhof: Cách sự chú ý định hình thực tại của chúng ta
Chỉnh sửa bởi: Elena HealthEnergy
Đôi khi, chúng ta có cảm giác như thế giới xung quanh đang bắt đầu lặp lại một điều gì đó một cách đầy kiên trì. Một từ ngữ mới bỗng dưng vang lên ở khắp mọi nơi, một chủ đề cụ thể liên tục xuất hiện trong các cuộc trò chuyện, hay một hình ảnh quen thuộc cứ thế đập vào mắt chúng ta hết lần này đến lần khác. Cảm giác này khiến ta ngỡ như thực tại đang tự điều chỉnh để khớp với tiêu điểm bên trong tâm trí mình.
Trải nghiệm tâm lý này được gọi là hiện tượng Baader-Meinhof, hay còn được biết đến với cái tên ảo giác về tần suất. Nó mô tả một tình huống mà trong đó, một đối tượng hoặc ý tưởng vừa mới được chú ý bỗng nhiên có vẻ như xuất hiện phổ biến hơn hẳn so với trước đây. Tuy nhiên, trên thực tế, tần suất xuất hiện khách quan của chúng hoàn toàn không hề thay đổi trong môi trường xung quanh.
Điểm mấu chốt của hiện tượng này nằm ở chỗ sự thay đổi không diễn ra ở thế giới bên ngoài, mà nằm trong chính quá trình nhận thức nội tại của con người. Bộ não chúng ta liên tục phải đối mặt với một lượng thông tin khổng lồ và buộc phải sàng lọc thực tại để duy trì sự cân bằng về mặt nhận thức, tránh tình trạng quá tải thông tin không cần thiết.
Khi một kích thích cụ thể trở nên có ý nghĩa — có thể vì lý do cá nhân, sự quan tâm đặc biệt hoặc một phản ứng cảm xúc mạnh mẽ — sự chú ý sẽ bắt đầu tách biệt nó ra khỏi bối cảnh chung. Những gì trước đây vốn trôi qua mà không được để ý tới, giờ đây lại bước lên vị trí tiền đề của nhận thức, tạo ra một cảm giác mạnh mẽ về sự lặp lại liên tục trong cuộc sống hàng ngày.
Hiện tượng Baader-Meinhof được hình thành dựa trên hai quá trình nhận thức có mối liên hệ chặt chẽ với nhau, tác động qua lại để củng cố niềm tin của chúng ta về thế giới xung quanh. Hiểu rõ hai cơ chế này sẽ giúp chúng ta giải mã được lý do tại sao tâm trí lại có thể đánh lừa chúng ta một cách thuyết phục đến vậy.
Cơ chế đầu tiên là sự chú ý có chọn lọc. Ý thức của chúng ta luôn phải quyết định xem nên tập trung vào điều gì và nên phớt lờ điều gì để tối ưu hóa hoạt động não bộ. Cơ chế này cho phép chúng ta tập trung vào những điều quan trọng, nhưng đồng thời cũng khiến nhận thức trở nên mang tính chọn lọc cao. Một khi đối tượng lọt vào tầm ngắm, nó sẽ bắt đầu nổi bật lên giữa vô vàn các kích thích khác mà trước đó ta hoàn toàn không thấy.
Cơ chế thứ hai là thiên kiến xác nhận. Sau khi sự chú ý đã được thiết lập vào một đối tượng, bộ não có xu hướng chỉ nhận thấy và ghi nhớ những trường hợp xác nhận ấn tượng đã hình thành trước đó. Những sự trùng hợp lặp lại được ghi nhận sâu sắc, trong khi sự vắng mặt của chúng lại bị phớt lờ hoàn toàn. Kết quả là, một cảm giác về tính quy luật và sự phổ biến bắt đầu hình thành vững chắc trong tâm trí người quan sát.
Một trong những ví dụ trực quan nhất trong đời sống hàng ngày là việc lựa chọn mua một chiếc xe hơi. Khi một người bắt đầu cân nhắc hoặc vừa mua một mẫu xe cụ thể, họ sẽ sớm nhận thấy mẫu xe đó xuất hiện trên đường phố với tần suất dày đặc hơn nhiều. Điều này không có nghĩa là số lượng xe đó tăng lên đột biến, mà đơn giản là ý thức đã học được cách nhận diện chúng nhanh chóng và tự động đưa chúng lên hàng đầu trong quá trình quan sát.
Hiện tượng Baader-Meinhof cho thấy nhận thức của con người không hoàn toàn mang tính khách quan như chúng ta vẫn thường lầm tưởng. Chúng ta không tiếp xúc với một thực tại nguyên bản hay thuần khiết, mà thực chất là đang tương tác với một bản diễn giải được định hình bởi sự chú ý, kinh nghiệm trong quá khứ và những niềm tin hiện tại của chính mình.
Điều này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh tiếp nhận tin tức, các quá trình xã hội và những lo âu cá nhân. Khi tâm trí cố định vào một ý tưởng nhất định — đặc biệt là những ý tưởng gây sợ hãi hoặc mang nặng cảm xúc — nó sẽ bắt đầu tìm thấy bằng chứng xác nhận ở khắp mọi nơi. Điều này vô tình làm gia tăng căng thẳng nội tại và làm sai lệch bức tranh toàn cảnh về những gì đang thực sự diễn ra trong xã hội.
Việc nhận thức được sự tồn tại của hiện tượng này mang lại cơ hội để chúng ta tạo ra một khoảng dừng cần thiết giữa việc tiếp nhận thông tin và đưa ra kết luận cuối cùng. Tự đặt câu hỏi liệu điều này thực sự xảy ra thường xuyên hơn, hay chỉ là do mình bắt đầu chú ý đến nó nhiều hơn giúp giảm bớt ảnh hưởng của các sai lệch nhận thức và trả lại sự linh hoạt cho quá trình quan sát thực tại.
Đây không phải là việc cố gắng kìm hãm sự chú ý tự nhiên, mà là rèn luyện khả năng quan sát cách thức hoạt động của chính nó từ một góc nhìn khách quan hơn. Việc hiểu rõ cơ chế vận hành của tâm trí giúp chúng ta không bị cuốn theo những ảo giác do chính mình tạo ra, từ đó giữ được sự tỉnh táo trước những thông tin gây nhiễu.
Kết luận lại, hiện tượng Baader-Meinhof không phải là một lỗi tư duy hay sự trục trặc trong nhận thức của con người. Đó là một đặc tính tự nhiên của ý thức, phản ánh bản chất chọn lọc sâu sắc của nó. Sự chú ý hoạt động giống như một chiếc đèn pin trong đêm tối: nó soi sáng một số yếu tố của thực tại và để lại những phần khác trong bóng tối của sự lãng quên.
Hiểu được quá trình này cho phép chúng ta phân biệt chính xác hơn đâu là điểm kết thúc của thế giới bên ngoài và đâu là điểm bắt đầu của sự diễn giải nội tâm. Từ đó, mỗi cá nhân có thể chủ động thay đổi hướng đi của luồng sáng nhận thức khi cần thiết để có cái nhìn đa chiều, trung thực và sâu sắc hơn về cuộc sống xung quanh mình.
6 Lượt xem
Nguồn
Verywell Mind
Scribbr
Sketchplanations
Psychology Today
Sleep Foundation
Đọc thêm tin tức về chủ đề này:
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.
